Việt nam quê hương tôi - niềm tự hào quá khứ
Những bậc cha anh đã chiến đấu hy sinh
Vì một ngày mai đất nước sẽ phồn vinh
Sánh vai cùng 5 Châu như Bác hằng mong ước
Chiến tranh đã lùi xa trên 30 năm trước
Ta có thời gian để kiến thiết nước nhà
Mò mẫm, dò la để tìm ra phương hướng
Đưa dân tộc này đến bến vinh quang
Không lạc hướng đoàn xe lao về phía trước
Một ý chí quét sạch quân xâm lược
Sức mạnh Việt nam lay động cả loài người.
Vẫn đoàn xe ấy nay chạy trên đường lớn
Ì ạch hoài mãi vẫn chẳng đến nơi
Trong cuộc đua ta đã bị bỏ rơi
Do lái kém? do xe? hay đường xấu?
Đường ta chọn ta đi, khó so bì đường khác
Đường nào đi cũng sẽ có ổ gà
Có quanh co có lên dốc xuống phà
Khi đã chọn thì kiên trì mà tiến
Xe của ta vốn từng là dã chiến
Mỗi người dân một bộ phận tiến công
Dù gian lao vẫn đoàn kết một lòng
Cỗ xe ấy không bao giờ mắc lỗi!
Vậy tại sao? hay tại vì người lái!
Quá chủ quan không thấy nối ổ gà
Rằng xe mình đã dạn dĩ phong ba
Trên đường lớn cứ thênh thang mà bước
Không nhìn thấy những gì xa phía trước
Cứ cắm đầu theo lý chí mà đi
Chẳng quan tâm xăm, lốp, vòng bi
Đang kêu cứu vì quá nhiều trầy xước!
Không cần biết phải bảo trì, thay nhớt …
Không biết đường đổ nước lúc nhiệt cao
Không cần đo áp xuất hiện ra sao
Quên sử dụng hệ thống phanh, đèn báo.
Cổ xe ấy giờ vẫn đang rệu rạo
Trên đường đi trong hội nhập toàn cầu
Thời hoà binh bom đạn chẳng sợ đâu
Nhưng tai nạn luôn rập rình phía trước
Cần bình tĩnh soi gương, nhìn sau, trước
Tổng kiểm tra đầu máy, các phụ tùng
Phải thay ngay những bộ phận nhọt, ung
Châm dầu, nước làm mát bầu nhiệt nóng
Phải thắp sáng niềm tin yêu, hy vọng
Như một thời trong lửa đạn, bom rơi
Trí tuệ con người Việt nam ta ơi
Hãy xứng đáng với hào quang quá khứ.